"Em tự đi đẻ một mình nhé, anh bận đưa cô ấy đi phá thai rồi!"
(Blogtamsu) - "Em tự đi đẻ một mình nhé! Hôm nay anh bận đưa cô ấy đi phá thai rồi. Mà nghe nói, phá thai còn nguy hại hơn sinh nở ấy. Thông cảm cho anh!".
Tới tháng cuối rồi nên Mai nghỉ làm ở nhà để chờ ngày vỡ chum. Càng tới tháng cuối, Mai càng thấy mệt mỏi, toàn thân rã rời. Mỗi buổi sáng thức dậy, Mai không thể nào tự nhấc người ra khỏi giường cho được. Vậy mà những lúc này, Mai lại không hề có Tuấn bên cạnh.
Mai biết tỏng những lúc ấy Tuấn đang làm gì. Đúng vậy, lúc ấy Tuấn còn đang bận để mắt cho người tình của mình.
– Em cứ yên tâm, khi nào em nằm ổ, anh sẽ chỉ ở nhà với em thôi. Anh hứa đấy. Nên bây giờ, em phải cho anh đền bù cho cô ấy chứ. Dù sao thì cô ấy cũng đã gắn bó với anh cả một năm nay rồi!
Nghĩ tới câu nói đó của Tuấn mà Mai thấy nực cười quá. Mai và Tuấn kết hôn với nhau được mức độ 16 tháng chứ mấy. Vậy mà Tuấn đã gắn bó với người yêu được gần một năm. Mãi cho tới tận khi mang bầu đến bốn tuần thứ 7, Mai mới phát hiện ra Tuấn ngoại tình , phản bội mình. Lúc đó, Mai chỉ muốn bỏ quách Tuấn cho xong. Nhưng…
Em cứ yên tâm, khi nào em nằm ổ, anh sẽ chỉ ở nhà với em thôi. Anh hứa đấy. (Ảnh minh họa)
Xem thêm >>> Tìm hiểu game thủ gái xong xuôi, anh nhếch mép: “Em có muốn đi làm gái không? Anh thấy em được đấy”
Có bà bầu nào 7 04 tuần rồi còn đâm đơn bỏ chồng hay không. Hơn nữa, Mai cũng không muốn con Mai vừa mới hình thành đã phải chịu thiệt thòi. Tuấn tuy ngoại tình nhưng vẫn rất niềm nở đến con. Thôi thì đành lấy câu của các cụ dạy: “Cá chuối đắm đuối vì con” để làm động lực mà sống tiếp. Rồi đợi con cứng cáp một chút, Mai sẽ cho giải phóng luôn nếu như Tuấn không chịu từ bỏ hẳn người ấy để quay trở về.
Sáng sớm hôm sau, Mai tỉnh giấc nhưng Tuấn vẫn chưa về. À, phải rồi, hình như Mai nhớ mang máng Tuấn có dặn là tuần này Tuấn phải ở lại cạnh nhân tình vì cô nàng bị ốm. Mọi thứ về Tuấn trong đầu Mai hiện nay rất mơ biển. Tuấn dường như chỉ sống sót những khi nào nhấc laptop hỏi thăm tình hình sức khỏe của con mà thôi. Mai cười nhếch miệng. Đưa tay xuống bụng, Mai âu yếm đứa con nhỏ xíu. Rời khỏi giường một cách nặng nhọc. Nhưng hình như, bụng Mai có chút gì đó không ổn. Nghĩ là triệu chứng mang thai cuối kỳ nên Mai vẫn cố gắng bước đi.
Đánh rơi chiếc thoại xuống sàn nhà. Mắt Mai ráo hoảnh. (Ảnh minh họa)
Vệ sinh cá nhân chấm dứt, Mai bước vào phòng bếp tì chút đồ ăn cho bản thân. Nhưng đang đi thì có một dòng nước gì đó âm ấm chảy dài xuống chân. Run run cúi xuống dưới, Mai chết bất tỉnh nhân sự khi nó là máu. Có khi nào Mai sinh sớm hay không. Không để bản thân quá bồn chồn, Mai bình tĩnh với laptop bàn gọi cho người thân và Tuấn. Mặt Mai tái nhợt khi câu nói đó của Tuấn vang lên:
– Em tự đi đẻ một mình nhé! Hôm nay anh bận đưa cô ấy đi phá thai rồi. Mà nghe nói, phá thai còn nguy nan hơn sinh nở ấy. Thông cảm cho anh nhé! – Giọng Tuấn lanh lảnh
Đánh rơi chiếc thoại xuống sàn nhà. Mắt Mai ráo hoảnh. Không phải là đau, nó giống như sự tuyệt tình. Mai không ngờ, ngay cả khi Mai báo cáo là mình sắp vượt cạn, Tuấn vẫn không thể rời khỏi cô nhân tình nửa bước. Cười cay đắng, Mai ấn tiếp số cấp cứu. Giờ này, Mai chỉ còn biết trông chờ và bố mẹ đẻ và bệnh viện mà thôi vì bố mẹ chồng Mai đang ở dưới quê.
Mai không hiểu sao khi Tuấn nói câu kia, Mai không khóc mà khi đại chúng hỏi Tuấn đâu thì nước mắt Mai lại rơi. Sự tủi thân, ấm ức, vô vọng đã dâng lên đến tột cùng. Mà tột cùng của sự đau đớn chính là buông tay. Trong đầu Mai lúc này chỉ cầu mong con chào đời được khỏe mạnh, an toàn. Và ngay sau khi bước xuống khỏi bàn sinh. Mai sẽ viết luôn lá đơn ly hôn đó. Một người chồng như Tuấn, Mai còn cố tha thiết, níu kéo mà làm gì nữa.
Linh San/ Theo Một trái đất
PS: Test

0 Nhận xét:
Đăng nhận xét
Đăng ký Đăng Nhận xét [Atom]
<< Trang chủ